Đêm nay, như nhiều đêm đã qua, giấc ngủ đến với em thật quá khó. Em
ngắm nhìn thành phố của chúng mình qua khung cửa sổ. Hà Nội về đêm đẹp
lắm anh à, những ngôi nhà dù đã chìm vào giấc ngủ nhưng ánh sáng chốn
phồn hoa đô hội thì chưa khi nào nguội tắt. Trên trời, trăng và sao như
đang âu yếm, thổ lộ tình cảm với nhau. Cuốn nhật ký được mở ra, như một
thói quen khó bỏ, vì em cũng muốn được thổ lộ, được tâm tình như những
ngôi sao lấp lánh ngoài kia.
Vẫn biết vẫn nhớ hay là mong cũng thế thôi
Bao nhiêu yêu thương cũng chỉ như những giấc mơ
Đã cố gắng sống khi tình yêu đã cách xa
Con tim em đau vì không ngăn nỗi nhớ anh.
Bao nhiêu yêu thương cũng chỉ như những giấc mơ
Đã cố gắng sống khi tình yêu đã cách xa
Con tim em đau vì không ngăn nỗi nhớ anh.
Anh có biết là…cái cảm giác đem tim mình đi giao phó cho người khác,
bất chấp tình yêu ấy là đúng hay sai, rồi sau đó tự dặn lòng mình không
được bỏ quên nét kiêu kỳ của người con gái, nó khó khăn với em đến thế
nào không? Một con nhóc chập chững bước vào cánh cửa đại học, chỉ thích
lang thang thư viện của trường, cả buổi chiều vẫn không đọc hết một
trang sách vì mải ngắm chàng sinh viên đang ngủ gục bàn kế bên. Em không
biết anh đến từ đâu, và dù anh chẳng buông nụ cười tỏa nắng như trong
những bộ phim Hàn Quốc, thì em vẫn bị thôi miên bởi sự bình yên trong
giấc ngủ của người lạ mặt kia.
Anh có biết là…cái cảm giác yêu một người chẳng yêu mình, giống như tự
lấy dao đâm vào trái tim, rồi lại lặng lẽ tự mình băng bó, tự an ủi bản
thân, nó đau đớn với em đến thế nào không? Trái tim trở thành kẻ phản
chủ, dù em đã dạy dỗ nó nghiêm khắc, rằng “hãy học cách vô tâm trước
người vô tâm với em”, nhưng cứ nhìn thấy anh là nó lại hư hỏng bằng cách
loạn nhịp. Đứng trước anh lại là một con bé dại khờ, mất kiểm soát với
những hành động ngốc nghếch, chỉ có mong ước nhỏ nhỏi là anh hãy nhớ lấy
tên em.
Anh có biết là…ngày anh nhắn tin đồng ý hẹn hò, em đã vui đến thế nào
không? Đến giờ em vẫn còn lưu lại tất cả những tin nhắn ấy, và dù điện
thoại có đầy bộ nhớ thì em sẽ chẳng bao giờ xóa chúng đi đâu. Đơn giản
vì em sẽ lấy ra đọc đi đọc lại mỗi khi nhớ anh, vì em trân trọng tất cả,
tin nhắn đầu tiên, cuộc gọi đầu tiên và cả cái nắm tay đầu tiên nữa…Em
muốn lưu giữ những khoảnh khắc ngọt ngào ấy dù nó thật ngắn ngủi, và có
thể phảng phất trong đó là sự thương hại anh dành cho kẻ si tình như em.
Yêu người em yêu hơn chính em
Trao người bao nhiêu yêu thương ấy
Vậy mà sao anh ra đi
Để lại em trong cơn mơ,
Giật mình em bao hoang mang rồi em khóc…
Trao người bao nhiêu yêu thương ấy
Vậy mà sao anh ra đi
Để lại em trong cơn mơ,
Giật mình em bao hoang mang rồi em khóc…
Một cuốn sách từng viết rằng: “Có những người cả đời bạn cũng không làm
sao yêu được họ thì cũng có những người cả đời họ cũng không yêu được
bạn.” Hình như cuốn sách ấy đang viết hộ câu chuyện của chúng mình phải
không anh? Ngay từ đầu em đã lầm tưởng, em tự cho mình cái quyền điều
khiển tình cảm đối phương, rằng chỉ cần em quan tâm chăm sóc, em chia sẻ
vui buồn cùng anh, rồi một ngày kia em cũng sẽ nhận lại những gì đã cho
đi. Càng chìm đắm trong những ảo mộng em lại càng thất vọng trước hiện
thực đau lòng. Em nhận ra yêu người không yêu mình là một kiểu tham gia
vào ván cược ngu ngốc nhất cuộc đời, đem tất cả tin yêu gửi gắm vào đối
phương, rốt cuộc vẫn nhận ra rằng tất cả chỉ là vô nghĩa
Vẫn ánh mắt ấy vẫn là anh như lúc xưa,
Em đưa đôi tay để được anh giữ lấy em
Đã cố gắng lắm để mình quên những giấc mơ
Nhưng tim em đau vì không muốn để mất anh…
Em đưa đôi tay để được anh giữ lấy em
Đã cố gắng lắm để mình quên những giấc mơ
Nhưng tim em đau vì không muốn để mất anh…
Yêu anh giống như việc em phải giải một phương trình hóc búa, vẫn biết
đáp án là vô nghiệm mà sao cứ cố gắng kiếm tìm một xác suất ngoại lệ.
Anh vẫn thương em như ngày đầu tiên em nói lời yêu, nhưng nó mãi mãi là
thứ tình cảm của một anh trai dành cho cô em gái, không bao giờ đủ sức
vượt qua ranh giới ấy để bước vào ngưỡng cửa của tình yêu lứa đôi. Dù
thế nào thì người không yêu em cũng phải ra đi, vì sẽ có lúc anh bị rung
động trước một người con gái khác, không phải là em. Chẳng có lời giải
nào cho một tình yêu miễn cưỡng, em lại trở thành kẻ đứng ngoài lề một
cách tội nghiệp và đáng thương.
Mong người sẽ quay về,
Cho đêm nay em ôm được bờ vai anh
Thét lên để nhẹ nỗi lòng,
Xua tan đi bao nhiêu cay đắng với tiếc nuối…
Cho đêm nay em ôm được bờ vai anh
Thét lên để nhẹ nỗi lòng,
Xua tan đi bao nhiêu cay đắng với tiếc nuối…
Mặc kệ người đời nói em là dại khờ, là ích kỷ, nhưng yêu đơn phương có
gì sai khi chính người trong cuộc tình nguyện muốn thế. Hãy cho em được
cất anh vào một ngăn của trái tim cho đến khi vết thương lòng này liền
sẹo, hãy cho em được gửi nỗi nhớ anh trong cuốn nhật ký này, để mười năm
sau, khi em mở ra vẫn không hối hận, vì khi còn trẻ em đã cháy hết mình
với tình yêu.
Gặp gỡ và nảy sinh cảm xúc có lẽ là định mệnh. Nhưng nắm tay hay buông
tay là sự lựa chọn của mỗi người. Em đã cố gắng nắm tay anh, nhưng anh
lại buông em để nắm lấy một bàn tay khác. Em sẽ tôn trọng sự lựa chọn
của anh, cũng là tôn trọng trái tim mình.
Em tin là, trong 8 tỷ người trên trái đất, sẽ có một người yêu em hơn chính bản thân mình.
.jpg)
0 comments:
Post a Comment