Tháng 8, tháng đầu tiên của thu – tháng
của mùa giao mùa. Mùa với những tia nắng nhẹ nhàng, len lỏi qua những
đám mây trắng nhẹ nhàng thả trôi trong chiều gió. Chút nắng của hạ gửi
lại vào thu, bây giờ đã thôi bỏng rát. Mùa phảng phất chút se lạnh của
đông sắp đến, cơn gió bảng lãng thổi màu kí ức vô tư đùa qua tóc rối,
lòng hoang hoải tìm ngày đã cũ. Mùa với những mảng màu của lá vàng rơi,
mùa của cốm xanh tỏa hương ủ trong những lá sen đồng nội.
Mùa của những lặng thinh, mùa của trẻ nô
nức đến trường bắt đầu cho một năm học mới. Mẹ lại gầy hanh hao, đôi
quang gánh trĩu nặng trên đôi vai tảo tần mưa nắng. Vòng quay chiếc xích
lô lại thêm mải miết trên những phố phường. Mồ hôi cha ướt đầm chiếc áo
đã bạc màu vì sương gió. Khóe mắt mẹ lại thêm vài vết chân chim, đôi
tay cha lại thêm những vết chai sần vì mưu sinh kiếm tiền để dành cho
con vào năm học mới. Có những hôm, cha mẹ về nhà khi phố phường đã chìm
vào giấc ngủ, khi chúng con đã say giấc nồng.
Thế nhưng có những khi con vô tâm mải chơi đùa với chúng bạn, con đã vô tình quên đi những phút giây ấy.
Sau này lớn lên, khi biết yêu một người
khác giới, có những lần khóc lóc, dằn vặt bản thân, cứ nghĩ mình không
sống được khi không có người ấy khi chia tay. Lại vô tâm quên đi những
lo lắng, quan tâm mà cha mẹ dành cho ta. Lại thêm một lần bất hiếu với
mẹ cha. Đến khi tĩnh tâm lại, thấy mình thật ngốc nghếch.
Đến khi trưởng thành, lấy vợ, lấy chồng,
sinh con. Lại quay quắt trong vòng đời xuôi ngược lo cơm áo, gạo, tiền.
Cha mẹ đã già, nhìn lại mình vẫn chưa làm được gì để báo hiếu.
Vậy đấy, một vòng đời tuần hoàn, người ta
chỉ hối hận khi mọi việc đã xảy ra. Cứ ở hiện tại vọng về quá khứ, rồi
lại giá như. Mà chẳng biết phải cố gắng sống tốt ngày hôm nay để mai này
không phải lặp lại sai lầm ấy. Nhất là lớp trẻ, ngày nay, đầy đủ vật
chất, nhất là một bộ phận giới trẻ, sống ảo trong thế giới ảo, cứ thỏa
sức mình tạo ra cho mình một vỏ bọc hào nhoáng không có thực. Có thể dễ
dàng chấm dứt cuộc đời khi còn rất trẻ chì vì những chuyện lãng xẹt.
Mà chẳng hề ngoái nhìn lại thực tế cha mẹ
mình đã vất vả như thế nào để con có được cơm no, áo ấm cho bằng bạn,
bằng bè. Chẳng một lần nhìn lại, hạnh phúc đơn giản của mẹ cha chỉ là
nhìn con khôn lớn nên người. Chưa kịp báo hiếu lại làm chồng thêm cho mẹ
cha nỗi đau của người đầu bạc, tiễn kẻ đầu xanh.
Ngày thu về, mong đất trời cứ mãi giữ khí
tiết mát mẻ này. Để cha bớt nhọc nhằn trong những ngày mưu sinh, để màu
áo của mẹ thôi bạc màu vì mưa nắng. Để tiếng cười trẻ thơ xua tan những
vất vả của mẹ cha sau một ngày mệt nhoài.

0 comments:
Post a Comment